Categories
My Blog

Chia sẻ bài mẫu Opinion Essay

Bạn chuẩn bị phải hoàn thành một bài Opinion Essay nhưng chưa biết bắt đầu từ đâu? Hãy tham khảo ngay bài mẫu Opinion Essay mà nhanlamassignment.com chia sẻ trong bài viết dưới đây nhé.

Chia sẻ bài mẫu Opinion Essay

>>> Xem thêm: Cách viết bài Opinion Essay chi tiết nhất

The modern world is a fickle place when you think about it. We are becoming more educated than any of our past generations, yet this is ironically leading to more irrationality than ever before. Why is this? Typically education should lead to reason, reason to understanding, and understanding to a more open dialogue between parties, powers, and individuals. Instead, it seems we’re merely shouting over each other to show how smart we are. This is because we’re in the process of neglecting a critical aspect of our education, that is the element of the sacred.

Thế giới hiện đại là một nơi hay thay đổi khi bạn nghĩ về nó. Chúng ta đang được giáo dục nhiều hơn bất kỳ thế hệ nào trong quá khứ của chúng ta, nhưng điều này thật trớ trêu dẫn đến sự bất hợp lý hơn bao giờ hết. Tại sao lại thế này? Thông thường giáo dục nên dẫn đến lý do, lý do để thấu hiểu và hiểu được một cuộc đối thoại cởi mở hơn giữa các bên, quyền hạn và cá nhân. Thay vào đó có vẻ như chúng ta chỉ đơn thuần la hét nhau để cho thấy chúng ta thông minh như thế nào. Điều này là do chúng ta đã bỏ qua một khía cạnh quan trọng của giáo dục của chúng ta, đó là yếu tố thiêng liêng.

Education and the western world is becoming increasingly secular, meaning we are denying the value or serious consideration of sacredness. In short, sacred means spiritual or Godrelated. We shy away from it in Western circles because sacred isn’t something objectively observed or testable. Instead, it’s informed by spiritual practice, tradition, and feeling. These are elements we’d sooner leave out of modern discourse, but I believe by doing so we’re blinding ourselves to a critical realm of human experience and education. 

Giáo dục và thế giới phương tây đang ngày càng trở nên thế tục, có nghĩa là chúng ta phủ nhận giá trị hoặc xem xét nghiêm túc về sự linh thiêng. Nói tóm lại, thiêng liêng có nghĩa là tâm linh hoặc có liên quan. Chúng tôi né tránh nó trong giới phương Tây bởi vì thiêng liêng là thứ gì đó không khách quan để có thể quan sát hay kiểm tra. Thay vào đó, nó hiện diện bằng thực hành tâm linh, truyền thống và cảm giác. Đó là các yếu tố chúng ta sớm tách rời khỏi diễn ngôn hiện đại, nhưng tôi tin rằng làm như vậy là chúng ta đang tự làm mờ mắt chính mình đối với một lĩnh vực quan trọng của kinh nghiệm và giáo dục của con người.

To deny serious observation and engagement with sacredness leads to an educational disadvantage, assuming that we agree that education means being informed or well-versed in a variety of topics. There is a whole range of human experience, history, and culture that becomes obsolete should we deny the sacred. At the surface level, denying the sacred aspect of humanity to focus solely on the physical will essentially de-educate us in two ways. 

Việc từ chối quan sát nghiêm túc và tham gia với sự linh thiêng dẫn đến một sự bất lợi trong nền giáo dục. Giả sử rằng chúng ta đồng ý rằng giáo dục có nghĩa là được thông báo hoặc thành thạo trong một hoặc nhiều chủ đề. Có một loạt các kinh nghiệm, lịch sử và văn hóa của con người trở thành lỗi thời nên chúng ta từ chối sự linh thiêng. Ở cấp độ bề mặt, phủ nhận khía cạnh thiêng liêng của nhân loại để tập trung vào vật chất về cơ bản là giáo dục chúng ta theo hai cách.

First, to assert that human endeavors are best dedicated to things that can only be observed with reason and tested with the scientific method would alienate us from a vast amount of cultures. A large amount of African, Asian, eastern-European, and Latin-American cultures base their way of life, wisdom, and existence around what they perceive to be spiritual realities. If we limit our serious engagement to merely the physical, we forfeit our chances to glean and learn from the history, experience, and philosophies of cultures such as these. 

Đầu tiên, để khẳng định rằng những nỗ lực của con người là dành riêng cho những thứ chỉ có thể quan sát được bằng lý trí và được thử nghiệm bằng phương pháp khoa học sẽ khiến chúng ta xa lánh một lượng lớn những giá trị văn hóa. Một lượng lớn các nền văn hóa châu Phi, châu Á, Đông Âu và Mỹ Latinh dựa trên lối sống, trí tuệ và sự tồn tại của họ xung quanh những gì họ cho là thực tại tâm linh. Nếu chúng ta hạn chế sự tham gia nghiêm túc, chúng ta sẽ mất cơ hội để lượm lặt và học hỏi từ lịch sử, kinh nghiệm và triết lý của các nền văn hóa như thế này.

Second, limiting ourselves to only physical realities disconnects us from our own historical narrative. For Americans, our brief history was founded on spiritual and religious doctrines and movements. We’re a nation of immigrants because these immigrants were spiritually motivated to migrate. If we turn a blind eye to all things sacred, we disengage from our own historical narrative. 

Thứ hai, giới hạn bản thân chúng ta để bỏ qua sự kết nối thực tế vật lý với chính tổ tiên của chúng ta. Đối với người Mỹ, lịch sử ngắn gọn của chúng ta được thành lập trên tinh thần và tôn giáo học thuyết và phong trào. Chúng ta là một quốc gia của những người nhập cư vì những người nhập cư này là động lực tinh thần để di cư. Nếu chúng ta nhắm mắt làm ngơ trước mọi điều thiêng liêng, chúng ta sẽ từ bỏ nguồn gốc lịch sử của chúng ta.

If education is a serious goal of ours as humans, then we cannot deny engaging cultures, history, and existence on a spiritual level as well. To ignore the spiritual means to limit our observation of humanity in such a way that would actually leave us ironically more ignorant and educationally lacking.

Nếu giáo dục là mục tiêu nghiêm túc của con người chúng ta, thì chúng ta không thể từ chối các nền văn hóa hấp dẫn, lịch sử, và sự tồn tại trên một cấp độ tâm linh là tốt. Bỏ qua các phương tiện tinh thần để giới hạn của việc quan sát của loài người tuyệt đối sẽ khiến chúng ta trở nên ngu dốt hơn và thiếu giáo dục.